cậu chủ ơi em lạy cậu
Sen phụng phịu, nó thơm chụt vào má cậu chủ một cái, cậu cười rất phởn, rồi cậu lại đọc truyện tiếp cho nó nghe. Thế giới cổ tích, thật thích ơi là thích. Cậu đọc, cũng rất là hay. Cậu là rất có năng khiếu nhé.
- Mày dại quá cứ vào đi, tao chạy cho tiền tàu. Vào mà bắt mợ mày may vá sắm sửa cho và thăm em bé chứ. Nước mắt Hồng ròng ròng rớt xuống hai bên mép rồi chan hòa đầm đìa ở cằm và cổ. Tôi thương cậu quá, những lời nó của bà cô như vết dao cứa vào trái tim của cậu.
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu ! - (Chương 3) - Tác giả Lan Rùa Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Chương 3: SEN ƠI! /53. Chương Sau Chương Tiếp. Trống trường điểm, việc của Sen là thu dọn sách vở, đồ dùng học tập cho cậu. Cô bé con nhỏ xíu khoác trên vai hai chiếc balô to sụ. -“Mang đây tao đeo cho!”. Cậu ra lệnh. -“Thôi để em đeo.”. -“Con này, dạo này hay cãi nhỉ
Tôi nghe cậu Bảo nói xong hoảng hốt nhảy lên ôm chầm lấy cậu. Trời ơi, sao lại chôn xác thai nhi dưới gốc đa cơ chứ? Tôi rùng mình sợ hãi thực sự, những ngày trước còn ra đây ngồi hóng mát giờ nghĩ thôi cũng không dám. Cậu Bảo thấy vậy đẩy tôi ra rồi nói:
Forster Co Ax Single Stage Press. Trống trường điểm, việc của Sen là thu dọn sách vở, đồ dùng học tập cho bé con nhỏ xíu khoác trên vai hai chiếc balô to đây tao đeo cho!”Cậu ra để em đeo.”-“Con này, dạo này hay cãi nhỉ?”Lầm lũi đưa trả cậu balô của mày nữa!”-“Dạ?”-“Đưa đây!”-“…”-“Nhìn cái gì mà nhìn, đưa đây!”-“Dạ…”Lúc đi về, họ có gặp một bé gái khác, bé gái ấy mặc một bộ váy hồng, trên đầu đeo chiếc kẹp tóc hình con bướm, xinh ơi là xinh, Sen nhìn mà thích hết cả sắp chảy nước dãi ra rồi đấy!”-“Dạ?”Cậu chủ khinh bỉ đi thiếu gia, đại thiếu gia, đợi em…”-“…”-“Em bảo này, cái kẹp tóc ấy đẹp nhỉ, lung linh lung linh…”Cậu chủ lườm nó. Nó chợt giật mình, phát hiện vô cùng thú vị, cậu là con trai mà, đâu có thích cặp tóc, hix…*****Nhà đại thiếu gia có nhiều người giúp việc, nhưng tính ra cũng chỉ có năm người ở lại buổi tối, đều sống trong khu nhà phía dưới. Sen nhỏ tuổi nhất, ai nói gì cũng nghe lời, hai má lúc nào cũng phúng phính hồng hồng nên được mọi người rất yêu ơi hôm nay có canh cua đấy!”Bác Hồng gọi thật á, thích quá, yêu bác Hồng quá đi mất…”-“Sen hôm nay đi học thế nào, vui không?”Sen đỡ bát cơm từ tay bác Cúc, phụng phịu-“Cũng vui ý nhưng đại thiếu gia bảo con học dốt!”-“Kệ cậu ấy, ăn đi con, ăn cho xinh, mai bác bảo anh Sên làm chong chóng cho nhé…”Bác Súng vừa nói, vừa cười nham hiểm. Nhà bác Súng có anh Sên, anh hơn Sen năm tuổi, từ ngày Sen về nhà, bác Súng đã tuyên bố nhận Sen làm con dâu rồi. Sen nghe thấy chong chóng, thích lắm, gật đầu lia Sen, bà chủ gọi kìa!”Chị Cúc từ đâu hớt hơ hớt nghe rồi, chào mọi người, cun cút lên biệt thự phía cũng chẳng có gì, chỉ là đại thiếu gia của cô rất giỏi giả nai. Trước mặt cô thì ghê ghê gớm gớm, gặp bà chủ thì lúc nào cũng tròn xoe ngây thơ như con cún con. Bà chủ cưng cậu lắm!Sen lấm lét chào ông bà. Bài ca quen thuộc muôn thuở…-“Mẹ, không ăn đâu, Cu Ty không thích ăn…”Vâng, biệt danh của cậu chủ là Cu Ty. Lý do vì sao cậu có cái biệt danh đó ý à, là vì cậu ba tuổi mới cai sữa ạ!Bà chủ thấy cậu không chịu ăn, xót xa, lần nào cũng gọi Sen lên…-“Ăn đi con!”Bà bảo Sen, cơm trên này khác hẳn cơm cô ăn dưới nhà, ngon hơn rất nhiều. Bà chủ ông chủ đều hiền hiền, nên Sen ăn rất tự nhiên, rất ngon lành. Đại thiếu gia thấy Sen ăn ngon, cũng lao vào tranh ăn. Hầu như tuần nào, Sen cũng ăn cơm với nhà bà mấy bữa liền.….8 giờ đang tập viết chính tả, thấy cậu gọi, giật bắn cả mình. Vội vàng chạy lên phòng chủ Cu Ty, có em!”-“Tao vả cho mày vỡ mồm bây giờ, mày ăn xằng nói bậy cái gì đấy?”Sen đứng mà chân run có nói gì đâu, em chỉ gọi cậu chủ…”-“Tao cấm, không được gọi như thế, tao dặn mày gọi tao là gì?”-“Dạ, đại thiếu gia…”Sen lí trốn tìm với tao!”-“Nhưng em còn phải làm bài tập về nhà!”-“Mày làm cái gì mà làm, mày không cần học!”-“Sao cậu cần học mà em lại không cần học?”Sen lí nhỉ, mà sao tao lại phải học nhỉ, đợi tý tao đi hỏi ba tao!”-“Dạ.”Cô bé con lại cắm cúi làm phút sau, đại thiếu gia tiếp tục đây!”-“Tao hỏi ba tao rồi, tao phải học để mai sau còn kiếm việc làm, nuôi vợ con, nuôi gia đình tao!”Sen nghe lí lẽ của ông chủ, cô bé có vẻ thấm lắm, gật vậy, đại thiếu gia ạ, thế thì em cũng phải học, em phải học để mai sau còn kiếm việc làm, nuôi chồng con em, gia đình em!”-“Mày không cần kiếm việc làm!”-“Sao ạ?”-“Chẳng phải mày đã có việc làm rồi sao?”-“Dạ?”-“Chẳng phải mày là người hầu cho tao rồi còn gì?”Ừ, đùng nhỉ? Cậu nói đúng quá. Vậy là bây giờ nó đã có việc làm, chỉ có cậu là không có việc thôi, lần đầu tiên thấy mình “hơn” cậu chủ, Sen sướng lắm!!!Nhưng thực ra cô bé rất thích chơi trốn tìm với tao đi!”-“Dạ!”-“Tao trốn, mày tìm!”Biết ngay mà, lần nào chơi trốn tìm chả là cậu trốn cô tìm. Mà cậu cũng hay lắm, toàn trốn ở đâu ý, cô chẳng thể tìm đếm nha…năm mười mười năm hai mươi…một trăm…cậu chưa xong em mặc kệ em mở mắt đi tìm…”Tìm tìm tòi tòi, chẳng thấy phút sau…-“Cậu ơi em thua rồi…huhu…cậu ở đâu đấy?”-“Huhu cậu ơi…huhu…”-“Mày chả làm được cái tích sự gì hết, có tìm cũng không xong! Chán muốn chết luôn!”Cậu bực mình, trốn đi, tao tìm.”-“Em phải làm bài tập về nhà!”-“Làm cái gì mà làm, mày biết cái gì đây không?”Sen há hốc mồm, mắt long lanh nhìn cậu. Là cái kẹp tóc lúc sáng cô thích đây mà, sao cậu lại có?-“Đại thiếu gia…cậu…cậu bị bóng! Aaaaaa……….”Cậu tức tím mặt, Sen bị cấu một cái không thương nói sai sao? Cậu là con trai mà cậu đeo kẹp tóc nhá!”-“Mày im mồm đi, tao cầm chứ tao đeo hả? Mày thích không?”Ánh mắt thèm thuồng, gật đầu thẹn thùng!-“Trốn đi, nếu tao tìm không được thì tao cho!”Gật đầu mười mười năm hai mươi…”Sướng quá, lập tức lủi, tìm chỗ chưa xong tao mặc kệ tao mở mắt đi tìm đây…”Có lẽ vì do cái cặp tóc đẹp lung linh, Sen thích tới mê người à, lần này, trốn rất phút…10 phút…20 phút…Không tìm thấy Sen, cậu bắt đầu sốt ruột…Một tiếng, chẳng thấy đâu, cậu gọi người giúp việc đi tìm tiếng, cả nhà mải miết, nháo nhác gọi tên cô bé con. Mọi người bảo cậu cứ ở nhà đợi, nhưng cậu nhất định không chịu, cậu nhất định phải tìm được con ơi, mày ở đâu?”-“Sen ơi ra đi rồi tao cho cái kẹp tóc…”-“Sen ơi!”Mắt cậu chủ rơm rớm, từ khi sinh ra, chưa bao giờ cậu gọi lâu tới vậy mà không thấy Sen lên tiếng!!!
-"Trước tiên, tao cho mày 5 phút để suy nghĩ xem mày sai ở đâu?"-"Dạ, vâng ạ!"5 phút nào?"-"Em...em nghĩ rồi, nhưng mà...cậu có thể gợi ý một chút được không?"Đại thiếu gia nhìn nó, chán nản, ngán nó mà nghĩ ra nó đã không phải con Sen, cậu hơi ngả vào chiếc ghế đằng sau, lên đề thứ nhất."-"Dạ..."-"Tao nói với mày họ là người xấu, mày không nghe, tức là mày không tin tưởng tao..."-"Không phải, không phải..."-"Im ngay, còn cãi à?"-"Dạ!"-"Vấn đề thứ hai, tao bảo mày đừng đi, nhưng mày vẫn đi, mày đâu có để ý tới cảm nghĩ của tao?"-"Vâng..."-"Vấn đề thứ ba, tao đã xuống nước nằn nỉ, vậy mà mày..."Nghĩ tới đây, cậu giận điên cả tại em không tốt, em xin lỗi..."-"Mày rất là coi thường tao!"Sen run cầm cập, lí nhí rồi lại chẳng dám đổ thêm dầu vào lửa nữa. Ngồi ngoan ngoãn nghe cậu phân tích hết tất cả các vấn cùng, cậu kết luận, một tràng là con ngu có một không hai trên cái cuộc đời này, bị bọn chó đó đánh thì phải kể với tao chứ? Bị bắt nạt như thế, bị bắt làm việc như thế, cũng im như hến...đần thối ra! Rồi hôm ấy, tao chỉ cần tới chậm một phút thì đời mày coi như xong rồi con ạ...Hoặc là con gấu bông hồng đó, tao đưa cho mày muộn một tý, thôi..."Sen ngẩn cả người, nó ngạc nhiên gấu bông hồng thì liên quan gì ạ?"Đúng là đầu óc đơn giản mà, nó vẫn nghĩ cậu tới cứu nó, là tình cờ hay sao? Cậu thở dài, chẳng thèm giải cậu ơi, hôm nào mua em em gấu khác được không, giống hệt em gấu đó ý, lúc em tỉnh dậy, không thấy nữa, rơi mất đâu rồi...huhu..."-"Sao tao phải mua cho mày?"Cậu nóng, Sen hốt biết em sai rồi, em ngu em dốt em sai, từ giờ ai bắt nạt em em cũng báo cậu đầu tiên, em xin lỗi cậu, cậu ơi cậu đừng giận em nữa, đại thiếu gia, em lạy cậu luôn, em buồn lắm, em năn nỉ cậu đấy!"-"Dễ thế hả?"-"Dạ?"-"Đi về phòng đi, tao sẽ quan sát mày, khi nào tao thấy được cái thái độ hối cải của mày, chúng ta nói chuyện tiếp..."-"Vẫn nói chuyện như hai người lớn à cậu?"-"Không."-"Sao lại thế ạ?"-"Nói chuyện như một người thông minh và một con lợn..."-"Dạ?"-"Dạ dẫm gì, biến về phòng mày!"-"Vâng, em chào cậu, em chúc cậu ngủ ngon."..........Căn phòng màu hồng ấm áp, thơm ơi là thơm. Sen ngủ, rất ngon lành, dạo này ngủ nhiều quá, nên nó thức dậy rất sớm. Hôm nay nó thấy khỏe lắm rồi, nó xin phép ông bà chủ cho nó đi hớn hở lên phòng cậu, thực hiện kế hoạch hối thiếu gia, dậy thôi, tới giờ rồi..."-"..."-"Cậu ơi dậy đi học!"-"..."Cậu mở mắt, quát nó tránh ra, không thèm dùng kem đánh răng nó chuẩn bị, không thèm rửa bằng khăn mặt nó đã xấp nước. Sen phụng phịu nhìn để nó đi học một xe, cậu đi xe khác. Ôi, làm thế nào để cậu thấy nó hối cải đây?.....Sen buồn thiu, tới lớp, cậu vẫn ngồi với bạn Ánh Tuyết bàn trên, đau khổ quá à. Cậu bỏ mặc Sen thật ra chơi, Sen lấy tiền bà chủ cho, đi mua nước và đồ ăn vặt, ngoan ngoãn đem cho cậu. Chẳng ngờ bạn Tuyết cũng đi mua, chẳng ngờ hơn cậu lấy đồ từ tay bạn ấy, lơ về nhà, Sen phải cầu xin chú lái xe nhiều lắm, mới cho nó trốn dưới gầm ghế, lúc cậu lên, xe chạy, mới chui chào cậu!"-"Mày...mày..."-"Để em chăm sóc cho cậu nhé, cậu đi học hôm nay có mệt không ạ?"Nói rồi đấm lưng bóp vai cho cậu. Đại thiếu gia không đuổi, nhưng cũng không nói chuyện với Sen. Nó lẽo đẽo mè nheo, theo cậu tới hẳn câu lạc bộ bơi người bạn của cậu, thấy Sen tới liền bé đi theo là ai vậy?"Sen ngoan ngoãn đỡ lời cho em họ anh Hiển..."-"Ơ thế à, xinh quá, chưa bao giờ nghe Hiển nói cả..."-"Hiển này, cho tôi làm em rể nha!"-"Em tên gì, xuống bơi cùng không?"-"Em không biết bơi..."-"Không sao, không biết thì anh dậy..."Sen đang định dò la ý tứ cậu, ai dè nhìn mặt cậu đã hầm hầm giận dữ. Cậu sai lái xe, chở Sen thẳng về nhà, mặc nó xin xỏ. Trời ơi, bao nhiêu công, cậu lại giận thêm rồi, thật khổ cái thân Sen hôm trôi qua, cậu lạnh lùng thấy sợ, không nói, không cười, coi Sen như không khí luôn!Nó ở trong phòng, buồn thối Hồng sang chơi với nó, nghe nó giãi bày tâm sự, bác an thế thôi, cậu là thương Sen nhất đấy!"-"Không phải đâu bác ạ...cậu chẳng thương con tý nào ý..."-"Bậy bạ, lúc con hôn mê, cậu ở với con suốt, từ bé tới lớn, lúc nào con ốm cậu chả sốt sắng...."-"Cậu trả vờ đấy!"Sen nhăn mặt, bác Hồng cười con quá."-"Bây giờ cậu không thèm chơi với con rồi, cậu không thèm nói chuyện với con luôn ý bác ạ..."-"Cậu không nói chuyện thì con viết thư thử xem?"-"Dạ...ơ thế mà con không nghĩ ra..."-"Viết hay vào, tình cảm mùi mẫn vào, kiểu gì cậu cũng động lòng."-"Vâng, vâng, con viết đây, xong bác mang lên phòng cho cậu nhé!"-"Ừ!"Sen lấy bút lấy giấy, cắm cúi cắm cúi viết lách, sửa xóa xóa một tiếng sau, đại thiếu gia nhận được một bức thư chan chứa "tình cảm"." Gửi đại thiếu gia,Em là Sen đây, tên họ đầy đủ là Trương Ngọc Uyển Nhi. Mấy hôm nay cậu không nói chuyện với em, nên em mới phải viết thư này để giãi bày với cậu. Em biết tội em đáng chết, em biết tội em chất cao như núi, to hơn cả biển. Em là vậy đó, ngu xuẩn không biết điều, để cậu phiền lòng. Cậu có thể nào làm ơn, độ lượng tha thứ cho em được không? Cậu không biết chứ, không có cậu, em cảm thấy trống trải lắm, chơi một mình không vui gì hết, cậu ngồi bàn trên thân với bạn Tuyết, em không thích thiếu gia, em lạy cậu! Cậu đẹp như ánh bình minh, thông minh không ai bằng, cậu đừng chấp nhặt đứa trẻ con như em được không?Em biết cậu thương em, em cũng thương cậu lắm, cậu đừng giận em, tổn hại sức khỏe, em xót ruột ơi, cậu ơi, cậu ơi, cậu à...Đừng giận em nữa, em buồn lắm, tội nghiệp em, xin cậu đó!Kí tên Sen hồng!"Đại thiếu gia vừa đọc, khóe miệng cười tủm, con Sen này, ngọt miệng thì không ai bằng nó lòng như nở hoa, nhưng lại thích trêu Sen, cậu gọi nó lên phòng, có một bức thư thôi mà sửa tùm lum, bẩn bẩn thỉu thỉu. Mày coi tao là cái gì hả? Biến về phòng!"Sen rơm rớm, hết rồi, nó dùng hết cách lạnh như băng vậy, cậu giận lâu quá à!Cả ngày hôm sau, nó nghĩ nát óc...chợt nó nhớ ra. Sung sướng quá, lúc đi học về, nó rón rén lên phòng bà chủ......-"Hoàng Thế Lân, tôi không cần biết, anh mà không vác cái mặt về nhà trước 7 giờ thì đừng trách tôi ác..."-"Em bình tĩnh, em phải hiểu đây là làm ăn, anh có đi chơi đâu?"-"Thôi đi, anh là chủ tịch cơ mà, không cử người khác đi thay được à?"-"Như vậy là không tôn trọng họ..."-"Tôi không nói nhiều với anh nữa, được, anh đi đi, tối khỏi cần về nhà, và tôi nói cho anh biết, tôi cũng đi làm ăn...đi mấy ngày luôn!"Bà chủ tức giận dập máy, vứt điện thoại xuống giường. Nóng hết cả người, bỗng nhìn thấy con bé con thập thò ngoài cửa, liền giũ bỏ bực tức, tươi cười vẫy nó vậy con?"Sen ngồi trong lòng bà, mếu máo ấm ức kể xong bà sẽ bày cách cho, nhưng con phải hứa, chỉ được dùng cách này khi ta cho phép!"Chuyện thì dễ ợt, nhưng bà tất nhiên không muốn con trai yêu quý của mình bị lừa nhiều lần, nên mới bắt Sen con hứa!"Nghe nó hứa, bà yên tâm, kéo Sen về phòng. Bà trang điểm nhẹ cho Sen, nhưng không đánh phấn hồng như mọi khi, mà là kem trắng thêm ít màu xanh tím. Rồi bà sai người, lấy đá bảo Sen cậu đâu rồi?"-"Dạ cậu ra ngoài từ chiều bà ạ!"-"Gọi cậu về, nói Sen không khỏe."-"Dạ...".....Chưa đầy ba mươi phút sau, xe của cậu đã về tới nhà. Sen nhớ lời bà dặn, lập tức nhắm mẹ...nó làm sao vậy mẹ..."Bà chủ nước mắt ngắn nước mắt cũng không biết nữa, xuống đã thấy nó bất tỉnh, trời ơi là trời, Sen ơi là Sen, sao lại yếu thế chứ..."Bà phẩy tay, bác sĩ bên cạnh làm đúng theo kế bé là bị căng thẳng quá, dẫn tới hôn mê..."Đại thiếu gia như hóa đá, cậu bao giờ nó tỉnh?"-"Cũng không biết cậu ạ, nếu quá căng thẳng, có thể sẽ không bao giờ..."-"Ông nói vớ vẩn..."Ánh mắt cậu rực lửa. Đồng hồ chỉ 6 giờ 55 phút, ông chủ đã về, vội vã gặp bà chủ báo cáo. Nhìn thấy bộ dạng bà chủ, lại nhìn thằng con mình, chỉ biết lắc đầu. Con ơi là con, mày bị mẹ mày qua mặt rồi con ạ!Ông chủ, bà chủ, mọi người ra ngoài, để lại mình cậu chủ với Sen. Cậu kiểm tra mặt mũi chân tay nó, tím tái, lạnh như đá, lòng cậu cũng lạnh theo. Nó vì sao mà căng thẳng? Chính là do cậu sao?Cậu chỉ muốn trêu nó thêm một chút thôi mà, cảm giác được nó nịnh, cậu cũng thích nữa. Ngờ đâu hại nó ra nông nỗi này, cậu nắm chặt bàn tay nó, giờ thì tới lượt cậu nằm trên giường, thấy tĩnh lặng quá à, muốn mở mắt ra lắm rồi. Nó cảm nhận cậu vẫn bên cạnh, cậu hết xoa trán, rồi lại kéo chăn kín mít cho nó. Con bé chỉ muốn vùng dậy gào thật to. "Cậu ơi em nóng lắm, lúc nãy là do bà chủ bảo em chườm đá đấy, chứ em nóng lắm, em nóng phát điên rồi...huhu..."Một lát, cậu thấy người Sen vã mồ hôi. Con này, lúc lạnh lúc nóng, cậu sốt ruột quá, lại vắt khăn ướt lau mặt cho nó. Cậu ngồi cạnh, chẳng biết làm gì ngoài nhìn ngắm bàn tay sao cậu không nói gì cơ chứ? Sen sốt ruột quá, định mở mắt ti hí nhìn trộm cậu, ai ngờ đâu, bắt gặp ánh mắt cậu nhìn nó chằm chằm, cậu khẽ rồi à?"Sen luống cuống."Sen nhớ nhé, trong trường hợp con không diễn được mà mở mắt rồi thì cũng chưa được mở miệng, cứ im cho ta tới sáng mai, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy, từ từ thì khoai mới nhừ."Con bé nhớ lời bà, ngẩn ngơ ngẩn tao đang gọi mày đấy!"-"..."-"Mày làm sao thế?"-"..."-"Sen ơi, Sen ơi...mày nói gì đi!"-"..."Cậu bị Sen dọa một phen, cuống quít bảo người gọi bác sĩ, bác sĩ khám xong, chỉ bảo nó căng thẳng quá, thoải mái hơn sẽ nói được. Cậu đau thiếu gia cõng Sen ra ngoài vườn hóng mát. Nó ngồi trên lưng cậu, sung sướng. Bà chủ tài thật đấy, nó làm mọi cách cậu không hết giận, vậy mà làm theo cách của bà, cậu bên nó không vườn có cái xích đu ở gần cây xoài. Cậu đặt nó lên đó, đung đưa. Ngày bé bọn họ cũng hay chơi ở đây, nhưng toàn là nó đẩy xích đu cho cậu thôi à, bây giờ lại có diễm phúc được cậu phục thoải mái không?"A, muốn nói là em vui lắm, em thích lắm, mà không được xoa xoa đầu nó, mặt cậu buồn buồn, làm nó cũng buồn gì không? Tao bảo nhà bếp làm cho mày..."Cậu tự nói, rồi lại tự kêu bác Súng làm bát cháo thịt băm. Cậu đút cho Sen ăn hết, rồi cậu ngồi xuống bãi cỏ, nó thì vẫn đang ngồi trên xích đu. Cậu và Sen, đối diện nhau, nắm tay nó, cậu xin lỗi, đừng vậy nữa, mày nói một tiếng xem nào?"Trời ơi, Sen được đại thiếu gia xin lỗi nha! Phúc phận ở đâu mà nhiều vậy, nhìn cậu khẩn khoản, nó muốn mở miệng lắm rồi, thật là, không muốn đợi tới ngày mai tý nào. Phải làm sao đây?
Phần 30 “Hoàng Thế Hiển ước mai sau được lấy Trương Ngọc Uyển Nhi làm vợ!” “Hoàng Thế Hiển ước mai sau được lấy Trương Ngọc Uyển Nhi làm vợ!” “Hoàng Thế Hiển ước mai sau được lấy Trương Ngọc Uyển Nhi làm vợ!” …. Sen nhìn đi nhìn lại. Nó đọc xong, nó không dám chắc, lại đánh vần lại từng từ. Tim nó đập rất mạnh, cảm giác hai má nóng ran, loại chuyện này, cũng không hiểu là gì nữa??? Chỉ muốn, ngay lập tức bây giờ được gặp cậu. Muốn hỏi cho thật rõ ràng. Việc này, nó rối trí quá à. Con bé chạy ngay tới chiếc điện thoại bàn, run rẩy, hồi hộp bấm một loạt số, cái số mà nó thuộc từ lâu lẩu lầu lâu, cái số mà chẳng bao giờ thèm nghe điện thoại của nó cả. Tút…tút…tút… Sau một hồi chuông, cuối cùng cũng có tín hiệu nhấc máy. Nó nghe tiếng cậu, ngọt ngào quá, thân thuộc quá, mừng phát khóc. Nhưng Sen sợ, sợ cậu còn ghét Sen, tạm thời chẳng biết nói gì, cũng chẳng dám lên tiếng! -“Ba à…?” -“…” -“Mẹ à?” -“…” -“Ai vậy? Sao không nói gì?” -“…” Sen cứ muốn nghe mãi, nghe mãi, vì nó nhớ cái giọng nói này quá cơ, mà người đầu dây bên kia lặng yên rồi, nên đành phải nghẹn ngào. -“Là em…Sen…” Không gian yên lặng tới thế? Nó còn nghe thấy cả tiếng thở của cậu, nhẹ nhàng, gần gũi, cứ như cậu đang ở ngay bên nó vậy. -“Cậu, cậu có khỏe không?” Tút…tút…tút… Đáp lại lời hỏi thăm của Sen, là dập máy, dập máy không thương tiếc! Mặt con bé tối đen, ỉu xìu. Đi học trường mới này, Sen đứng nhất lớp luôn nhé, các bạn đều giống Sen, ai cũng yêu quý nó. Cậu không ở nhà, chẳng ai quát mắng. Cậu đi Mỹ, nhà trên nhà dưới ăn chung một bàn ăn, toàn bộ sự chú ý của ba mẹ, các bác, mọi thành viên từ lớn tới nhỏ đều hướng vào Sen. Nó bây giờ ngoài cậu phớt lờ thì trở thành trung tâm của vũ trụ rồi. Vậy tại sao mà vẫn thấy buồn thế? Buồn nẫu cả ruột cả gan… Vừa mới về phòng ngẩn ngơ một lúc thì mẹ gọi. -“Nhi!” -“Dạ con đây mẹ!” -“Tối nay mẹ ngủ ở đây nhé!” -“Ba lại làm việc có lỗi à mẹ?” -“Đúng vậy, lần này phải trị cho ba con biết lễ độ…” Mẹ thật, Sen thấy ba tốt ơi là tốt rồi ý, ba Sen ý à, bá đạo lắm, có lần Sen được mẹ đưa tới công ty nha, ai cũng sợ ba cả ý. Nó ngây ngô thắc mắc. -“Tất cả mọi người sợ ba, nhưng ba lại sợ mẹ!” Mẹ nở nụ cười đằm thắm, ôm nó vào lòng, mẹ bảo. -“Đó không phải là sợ, mà là yêu?” -“Yêu ạ?” Nhìn con gái mắt ngây thơ tròn xoe, người làm mẹ tự dưng thấy trách, đúng rồi, con bé này ngốc là thế mà chưa dạy nó tý gì, thế này thì con trai mình mai sau chắc thiệt thòi chết mất. Thôi được rồi bảo bối của mẹ, mẹ thay con hành đạo vậy! -“Nằm xuống đây, mẹ bảo Nhi cái này…” -“Dạ!” Sen ôm mẹ, mẹ vừa xoa đầu vừa dạy bảo. -“Thế đã ai bảo thích Nhi bao giờ chưa?” -“Có rồi ạ, cậu bảo!” Thằng này, cũng nhanh thật đấy. Mẹ cười mỉm, mẹ hỏi tiếp. -“Thế Nhi trả lời ra sao?” -“Con cũng thích cậu mà, con thích hết mọi người trong nhà mình nha, thích mẹ nhất…” Cái mồm, dẻo quá. Nhưng mà nghĩ lại, cũng thương thằng con mình thật, người ta đi tỏ tình hoặc thất bại, hoặc thành công, đây cái người mà nó tỏ tình còn chẳng biết đang được tỏ tình…haizza… -“Cậu nói với con, là ý khác!” -“Khác gì ạ?” -“Con nghe này, với mọi người, là tình cảm giữa người thân và người thân. Còn cậu với con, là tình cảm nam với nữ…” -“Dạ?” -“Như mẹ nói với con, người ta yêu nhau, hôn nhau, con nhớ không?” -“Có ạ!” -“Khi mà nói với người thân, mình nên dùng từ quý, còn ai đó nói với con, từ thích, nghĩa là họ đặc biệt để ý tới con…” -“Dạ?” Khổ, con bé ngây ngô quá, mất công mẹ nó phải đào tạo gần hai tiếng đồng hồ, chỉ dẫn từng chi tiết cơ bản nhất. -“Rồi giờ nhé, đó là thích, rồi tới yêu nhé, mẹ sẽ nói biểu hiện nhé…” -“Vâng!” Chủ đề mới lạ quá, Sen chăm chú lắng nghe, mắt tròn mắt dẹt. -“Và khi con thực sự yêu ai, con sẽ trao cho đó nụ hôn đầu tiên…và cả, nếu hợp nhau các con sẽ lấy nhau, sinh con, xây dựng gia đình…” -“Sinh con ạ?” -“Ừ!” Tối hôm đó, mẹ đã dậy Sen, làm thế nào để có em bé. Dù sao nó cũng lớp 10 rồi, nên mẹ dạy dỗ rất cẩn thận. Mẹ nói, con gái phải biết kiêu ngạo, không xinh thì phải sạch, phải thơm. Không được quá nhu nhược, phải có khí chất, bọn bạn trai không được tin ai cả, không được nghe chúng dụ ngọt, phải giữ cái quý giá nhất cho người con trai mà trân trọng mình. Sen nghe mẹ nói mà mặt mũi phải gọi là đỏ bừng tía tai. Có những thứ, đúng là không thể ngờ được, ngại quá, xấu hổ chết mất luôn ý! Hai mẹ con đang bận rộn thì có tiếng gõ cửa ầm ầm. -“Nhi, mở cửa cho ba!” Sen thấy mẹ mỉm cười, nhưng mẹ lại nói thầm, mẹ dặn dò Sen, con bé nghe lời mẹ lắm, ngay lập tức vùng dậy, chạy ra cửa mếu máo. -“Ba ơi, mẹ làm sao ý, người mẹ lạnh toát à, mẹ ốm rồi ý sao!” Ba nghe thấy thì tái mét mặt, chạy vội vào giường nó. Mẹ đang nằm cười thầm trong bụng, tự thấy mình sáng suốt, may mà từ bé đã nuôi dạy Sen theo một cách hoàn toàn khác, nên giờ lớn lên nó mới ngoan ngoãn đáng yêu như này. Chứ ngộ như không bắt nó làm quen với cuộc sống nhà dưới một chút, chiều như công chúa từ bé khéo lại nhũng nhiễu đỏng đảnh thì chán. Tất nhiên, ngoài mặt mẹ vẫn nhăn nhó khó chịu, lộ rõ vẻ mệt nhọc. -“Bà xã, bà xã sao thế?” -“…” -“Thôi mà, anh sai rồi, anh xin đấy.” -“Tối nay tôi ngủ với con, tôi sống chết như nào anh không phải quan tâm!” -“Anh xin, anh xin…trời ơi, mình thế này anh khổ sở lắm…” Thế rồi, ba nháy mắt, Sen biết điều lượn chỗ khác. Nó biết đi đâu đây? Hôm nay tạm ngủ ở phòng cậu vậy. Đắp chăn của cậu, thật thơm, cảm giác giống cậu bên mình, nghĩ mông lung những lời mẹ nói, phân tích cảm xúc của chính mình. Sau suốt gần một đêm, Sen phát hiện ra một điều cực kì quan trọng, trời ơi, Sen thích cậu, thích cậu thật rồi, thích đúng như cái kiểu mà mẹ bảo đó! Càng nghĩ, tim càng đập mạnh, người càng đỏ bừng bừng, nhớ cậu chết mất. Mong đến Tết quá luôn à!!! Tết đến, tin sốc như chưa bao giờ sốc hơn. Đại thiếu gia không về nhà! Mẹ điên lắm, mẹ bảo Sen yên tâm, mẹ sang Mỹ lôi cậu về! Thế là mẹ đi thật. Thực ra từ hồi đó tới giờ mẹ cũng sang đấy ba lần rồi chứ, chỉ tại Sen lên máy bay là đầu óc quay cuồng, người lại ốm tới mấy tuần nên mẹ không cho đi thôi. Rồi mẹ về, mẹ lần đầu tiên không thành công. Mẹ bực lắm, đưa cho Sen một chiếc điện thoại mới, bảo có gì muốn nói với cậu thì dùng. Sen gọi chẳng được, nó bắt đầu mày mò nhắn tin. “Cậu khỏe không?” Đợi mãi, điện thoại vẫn yên lặng. Sen gửi tiếp. “Em khỏe lắm!” “Sao Tết cậu không về?” “Cậu bận học à?” “Cậu ăn ngủ có được không?” “Cậu có nhiều bạn bên đó không?” ….. Mãi, mãi mà vẫn không hồi âm. Nhưng Sen là đứa cực kì kiên nhẫn, hàng ngày vẫn nhắn tin chúc ngày mới tốt lành, rồi chúc ngủ ngon. Lúc nào gặp cái gì hay đều nhắn tin khoe cậu hết à. Một ngày, rảnh rang quá, nó viết. “Em thích cậu, cậu ạ! Thích theo cái nghĩa nam nữ mà mẹ cậu dạy em ý!” “Em nghĩ mãi mới nhận ra đó, em nhớ cậu nhiều lắm, và thích cậu cực kì luôn, cậu không thể nhắn tin lại à?” Một phút…hai phút…ba phút… Mười năm phút… Ngay khi nó hết hi vọng lắm rồi, thì điện thoại rung. Trời ơi, phải gọi là sung sướng gần chết luôn ấy, nhảy múa quanh phòng luôn! Hồi hộp mở ra, hồi hộp đọc. “Tao ghét mày!” Hả? Mặt con bé ngắn tũn, cố gắng nhắn lại lý sự. “Thế sao cậu còn bảo thích em, đợt gì đó? Em còn nhặt được điều ước của cậu đấy, cậu nói cậu muốn lấy em làm vợ, giờ cậu ghét em là sao?” Một lúc, tin nhắn tới. “Ngày đó tao trẻ trâu biết gì đâu. Giờ tao ghét mày, đừng nhắn tin nữa, phiền lắm!” Ai đó bị ai đó làm cho buồn phát khóc, từ hôm ấy, không dám nhắn tin nữa. Cuộc sống không có cậu quá là thảm, nhưng nó biết làm sao giờ? Cậu thấy nó phiền như thế, nó đành phải chịu thôi. Thế mà một buổi chiều hè, chiếc điện thoại mốc meo lại đổ chuông. Là cậu, Sen tưởng nó mơ cơ chứ. -“CẬU! Là cậu à?” -“Không tao thì ai?” -“Cậu hết ghét em rồi ạ?” -“Vẫn ghét…” Sen còn chưa biết nói gì thì đã có cánh tay vẫy vẫy ở cửa, nó theo phản xạ kêu lên. -“Anh Sên, anh nghỉ hè sớm thế? Đợi em tý em đang nói chuyện điện thoại…” -“MÀY BIẾN ĐI!” Giọng đầu dây bên kia đến là giận dữ. Tiếng tút tút lại vang dài, hại Sen ngơ chẳng hiểu gì? Anh Sên mua cho nó một đống quà, Sen mải nghĩ chuyện của cậu, chẳng khá khẩm lên nổi. …… Thời tiết nóng nực, không có việc gì làm nên Sen thường ngủ trưa xuyên chiều luôn. Một hôm, nó có một giấc mơ rất đẹp, mơ gặp đại thiếu gia, mơ thấy cậu xoa mặt mình, thấy cậu khen nó xinh. -“Vẫn béo như thế! Trông này, vẫn như lợn nái luôn!” -“Cậu vừa khen em xinh cơ mà?” -“Tao khen mày xinh lúc nào?” -“Có mà, vừa thấy khen xong!” -“Mày mơ hả…” -“Đâu…đâu…thật…mà…” Con bé ú a ú ớ, cái miệng chóp chép. Hại cậu nhà nó bực mình, vừa lôi dậy vừa quát ầm ĩ. -“Cậu?” -“Em đang mơ hay là thật thế?” Cái giọng ngái ngủ yêu chết mất, bị ai đó búng cho một phát vào mũi. -“Á…cậu…thật hả…cậu về bao giờ đấy! Sao em không biết? Sao không gọi em dậy? Trời ơi em xem nào? Sao hôm nọ cậu dập máy, uầy sao cậu đẹp trai ra nhiều thế? Sao cậu cao thế? Trời ơi, em nhớ cậu gần chết rồi đây này!Á…Em đi khoe các bác…à…ba mẹ biết cậu về chưa…?” Sen sướng, làm ầm ĩ cả lên. -“Cậu, cậu đánh em phát đi, em sợ là ảo giác lắm!” Biểu cảm của nó làm cậu cũng phải phì cười, nhưng cậu không đánh nó, chỉ là ghé sát, cắn vào vành tai nó, không quá đau, nhưng cũng đủ để nó biết, cậu thực sự, đã về! Sen tự dưng đỏ ửng, ấp a ấp úng, rồi ngượng quá, ngồi đơ luôn. -“Đi!” -“Dạ?” -“Đi biển!” -“Sao ạ?” -“Tao nói đi biển chơi!” -“Vâng! Để tối em chuẩn bị áo quần!” -“Đi ngay bây giờ!” -“Nhưng…ba mẹ cậu…em…” -“Ba mẹ đi chơi rồi, chỉ tao với mày đi thôi!” -“Dạ?” -“Có đi không?” -“Có…có chứ…em đi…em đi…” Sen cười thật tươi, gần một năm, hôm nay mới có cảm giác vui sướng như vậy. Nó cứ ríu rít như con chim non cả một chặng đường. Có một người ngồi nghe nó nói, rất chăm chú, rất kiên nhẫn, thi thoảng đưa nước nó uống, thi thoảng vén lại mấy sợi tóc xõa trên trán nó, thi thoảng dựa vai nó cười mỉm. Bữa tối, cậu đưa Sen tới một nhà hàng khá sang trọng. -“Mày ăn gì?” -“Em á, vâng đợi em tý!” Sen nhìn thực đơn một hồi, rồi thản nhiên gọi. -“Em ăn cua rang muối, tôm hấp bia, mực xào dứa…., chả mực, hến hấp lá chanh…., sò điệp nướng tóp mỡ…nộm sứa hoa chuối, cá thu sốt cà chua, cá hồi chiên vàng…thêm nước dừa nữa…rồi, xong, thế cậu ăn gì?” Hiển nhìn Sen, rồi lại khẽ ra hiệu cho người phục vụ đi chuẩn bị. -“Sao cậu không gọi ạ?” -“Không muốn ăn!” Sen nghe cậu nói thì bê ghế sát sàn sạt cạnh cậu, cuống quít hỏi thăm. -“Ơ, thế sao được? Cậu có mệt lắm không?” -“Hơi mệt!” Nó tự xưng thấy xót, nó lên máy bay tý đã choáng, đằng này cậu phải ngồi trên đấy bao nhiêu tiếng, rồi lại đi ra biển luôn với nó. Sen chủ động cầm lấy tay cậu, xoa bóp nhiệt tình, hi vọng cậu sẽ mau khỏe. Lúc thức ăn được dọn ra, chẳng hiểu sao người cậu chủ nhà nó yếu lắm luôn, tay cậu run không cầm được đũa thìa, Sen thương cậu quá, đành bóc hải sản cho cậu. -“Thôi, không ăn nổi!” -“Ăn nữa đi mà, em đã bóc rồi mà, ăn cho có sức khỏe, nhé!” -“Con tôm đó to lắm, tao không ăn nổi!” -“Thế em cắn một ít trước nhé, con tôm sẽ bé đi, rồi cậu ăn nhé!” -“Cũng được, tao nể mày lắm đó!” Sen tự cười, cậu chủ ngốc ngếch thật, cậu bị nó lừa nhé, thực ra con tôm này to thật, nhưng rồi nó cho cậu ăn hai nửa con tôm, thì cộng lại cũng là một con tôm mà. Cậu khờ quá, cậu lại cứ tưởng nó cắn một miếng rồi, cậu sẽ ăn ít đi. -“Cậu ăn chả mực không?” -“Thôi!” -“Thôi ăn đi mà cậu, mỗi người ăn một miếng nhé!” -“Không muốn!” -“A…há mồm…em đút cho…” -“Rồi, tao nể mày đấy!” Người khôn làm nũng lên làm nũng xuống, hại người ngốc dỗ dành mỏi cả miệng, rốt cuộc, cũng ăn xong. -“Cậu hết ghét em rồi nhỉ? Cậu lại thích em rồi phải không?” -“…” -“Sao cậu không nói gì vậy?” -“…” -“Cậu lại giận gì à?” -“Ừ, rất giận!” -“Em làm gì sai à?” -“Mày quá đáng!” -“Dạ?” -“Lúc nãy ý, mày lừa tao, tao đã nói không thích ăn nhiều tôm, tao định chỉ ăn nửa con, nhưng mày không coi tao ra gì cả, mày ngọt nhạt làm tao ăn gần hết nửa đĩa…” Sen hoảng hốt giải thích. -“Không phải em không coi cậu ra gì, mà là em lo cho cậu mà.” -“Tao không cần biết!” Cậu dỗi, cậu đi trước, Sen khổ sở chạy theo sau. -“Thôi, đừng giận em nữa, mất cả vui!” -“Nhưng tao đau lòng!” -“Giờ em phải làm sao?” -“Mày tránh ra đi!” -“Thôi mà, em phải làm gì bây giờ?” Hiển bỗng dưng đứng lại, cậu nghiêm nghị. -“Mày nói thế chứ nếu tao yêu cầu thì chắc gì mày đã làm?” -“Không, không, nhất định em sẽ làm mà, nhất định luôn!” -“Thế thơm vào đây một phát đi!” Sen chững lại một lúc, thấy đại thiếu gia định bỏ mặc nó rồi, nên vội vàng kiễng chân, thơm lên má cậu một cái. Con bé đỏ bừng, thấy cậu cũng đỏ không kém à! Cậu cười, đẹp trai mê li luôn. Rồi cậu dẫn nó đi dạo. Biển rất đẹp, trăng sao đều rất sáng, không khí trong lành thanh mát đến dịu dàng. -“Cậu lạnh không? Em chạy vào kia lấy thêm áo cho cậu nhé!” Hiển nhìn Sen, nhẹ nhàng khoác qua vai cho nó. -“Thôi, không cần.” -“Dạ?” -“Ngoan, nghe lời!” -“Vâng, nhưng cậu có lạnh không?” -“Ở cạnh mày thì không!” -“Dạ?” -“Dạ dẫm gì, đi thôi!” Hiển dẫn Sen đi một đoạn, thì nó bắt đầu nhìn thấy những ánh nến rất lung linh được xếp trên cát. Nhìn qua, nó có thể đọc được nến xếp thành chữ Trương Ngọc Uyển Nhi, hoa hồng rải từng cánh xung quanh, tuyệt đẹp. Sen không khỏi trầm trồ, nhưng cái chữ tiếng anh kia là gì nhỉ? Quen quá, mà không thể nào mà nghĩ ra được? Nó biết chữ WILL, của thì tương lai đây mà, vừa mới ôn bài hôm nọ. YOU, you là bạn. ME, me là tôi. Thế còn cái chữ ở giữa kia là gì thế? MARRY, trông quen thế? Mà sao nó không thể nghĩ được ra nữa luôn. Đại thiếu gia đang nhìn nó, ánh mắt cực kì trông chờ, khiến con bé càng rối. Trời ơi sao nó ngu thế này cơ chứ? -“Sen!” -“Dạ?” -“Mày…mày…nghĩ sao?” Ôi em có hiểu cậu định nói gì đâu mà nghĩ sao? Cậu cầm tay nó, tay cậu run thấy rõ luôn. Nó sợ quá, đành phải khai thật. -“Cậu, đợi em một tý nhé!” -“Còn phải nghĩ à?” -“Em…em lấy điện thoại tra từ điển, chữ “marry”, em không biết nghĩa…” Nói xong, nhìn cậu lấm lét. Sờ tay vào túi, không thấy điện thoại đâu, chết chắc luôn rồi! -“Đợi em tý, em chạy ra xe xem có không? Rất nhanh thôi…cậu đừng giận nhé!” Mặt cậu đã tối xanh tối đen, hận chỉ muốn vứt nó xuống biển ngay lập tức. -“Đứng lại!” -“Dạ?” -“Lấy tao!” -“Dạ? Lấy…cái…gì…ạ?” -“Trương Ngọc Uyển Nhi, tao bảo mày lấy tao!” Sen ngớ hết cả người, cậu đã tới bên cạnh nắm lấy tay nó. -“Làm vợ tao, nhé!” Sao lại thế? Hôm nọ mẹ vừa mới dạy độ tuổi kết hôn cơ mà, hình như nó và cậu chưa đến tuổi thì phải, Sen hơi choáng, tạm thời chỉ có thể thốt lên. -“Mẹ bảo…à, mẹ cậu bảo…à mà…pháp luật không cho phép đâu ạ…” -“Tao biết!” -“Dạ?” -“Nhưng giờ tao cầu hôn mày trước, khi nào đủ tuổi thì cưới!” -“Dạ?” -“Dạ dẫm gì, để mày ở nhà, tao không yên tâm, thế nào? Mày có lấy tao không?” A, cậu hỏi dồn dập quá, hại con bé lóng nga lóng ngóng. -“Mày có đồng ý hay không thì bảo đây? Trả lời mau đi! Tao đếm từ một tới ba thôi MỘT…HAI…”
Phần 5 Sen gọi mãi, gọi mãi mà cậu không tỉnh dậy. Nhìn cậu, Sen sợ lắm. Nó định về gọi các bác, xong rồi nó lại không an tâm để cậu ở lại một mình. Thế rồi, nó nín thở, nó dìu cậu dậy. Sau đó, quay người, đưa hai tay ra đằng sau, kéo cậu xích gần phía mình. Vâng, rồi nó cõng cậu! Cũng may hàng ngày cậu biếng ăn, nên cũng nhẹ. Sen chạy một mạch, cái miệng chu choa gọi mọi người. Nhìn thấy cậu chủ như vậy, ai nấy đều kinh hồn bạt vía. Bác sĩ gia đình được gọi tới nhanh nhất có thể! Ngoài bị gãy hai cái răng hàm trên ra thì cậu không có gì nguy hiểm, lúc ông chủ bà chủ về tới nơi thì cậu đã tỉnh. -“Trời ơi, bé yêu của mẹ, làm sao mà ra nông nỗi này hả con?” Bà chủ giọng điệu xót xa, ánh mắt rơm rớm. Sen run lạnh cả người, cậu mà bảo…cậu mà bảo…cậu mà bảo…cậu lấy khế cho nó thì thôi, đời nó tàn! -“Con thèm ăn khế, nên con…” Cậu còn chưa nói hết, bà chủ đã ầm ĩ -“Mấy người làm cái gì hả? Tôi thuê mấy người về làm cái gì hả? Mười mấy người giúp việc, thằng bé thèm ăn có quả khế thôi cũng phải tự thân đi trèo…” Căn phòng im thin thít. Ông chủ vỗ về bà chủ -“Mình bình tĩnh, lỗi cũng không hẳn do họ, con mình đi chơi họ quản sao được?” -“Mình nói như đấm vào mồm em ý, nếu vậy thì họ nhận lương làm gì nữa?” -“Mau, mau ra lấy khế cho cậu ăn!” Bà chủ thường ngày rất hiền lành dễ tính nha, nhưng mà cứ động vào cậu chủ, là dường như biến thành con người khác. Bà tra bà hỏi từng người, rốt cuộc cũng biết, hôm nay cậu đi chơi với Sen. Bà nhìn Sen, thường ngày bà vẫn nhìn Sen rất âu yếm, cưng Sen chỉ kém sau cậu chủ và ông chủ, hôm nay, mắt bà nhìn, chắc muốn băm nó ra mất… Bác Hồng thấy thế, lo cho Sen, bèn rụt rè nói -“Cũng may là có Sen cõng cậu chủ về!” Bà nghe vậy, xem chừng cũng nguôi ngoai. Sen thở phào, đội ơn bác Hồng đã nói đỡ, đội ơn cậu chủ không khai, đội ơn ông trời thương nó. … Sau cơn nóng tính, bà vì thương cậu mà ốm. Ông chủ thay bà quản giáo lại người làm. Ông chủ cũng không quên thưởng cho Sen bộ áo quần mới vì công “cứu” cậu chủ. Buổi tối, Sen đang chơi búp bê thì cậu chủ gọi. -“Sen!” Chất giọng của cậu sau khi mất đi hai cái răng quả là có đôi chút khang khác. Sen cố nhịn cười, chạy như bay tới chỗ cậu. -“Dạ, có em!” -“Nghe nói mày cõng tao về!” Cậu vừa hỏi, tay vừa chắp ra đằng sau, trông y như ông cụ non. Sen sướng quá, chắc mẩm là được thưởng tiếp rồi, hí ha hí hửng -“Vâng, vâng, đúng đúng, là em cõng cậu đó! Em giỏi không?” -“Giỏi cái đầu nhà mày!” Cậu vừa nói vừa véo má Sen, mặt hầm hầm tức giận. -“Ai cho phép mày cõng tao?” -“Dạ…” Sen lí nhí. -“Mày lên đây tao cõng lại mày, cho hòa.” Nó sửng sốt, vội vàng xua tay. -“Không, không cậu ạ, em không thích cõng đâu…” -“Mày nói dối!” -“Em nói thật!” -“Hôm nọ thằng Tuấn cõng mày còn gì?” Trời ạ, anh Tuấn cõng nó đúng một lần, để nó hái bông hoa râm bụt chơi, thế mà cậu cũng biết, chịu cậu luôn. Mà anh Tuấn là anh cậu, vậy mà cậu lại gọi là thằng. Đúng là cậu chủ hống hách. Sen đành khai thật, ngượng hết cả người. -“Rồi, em nói dối, nhưng mà vì…vì…” -“Vì sao?” -“Em béo lắm!” -“Béo thì sao?” -“Cậu không cõng được em đâu!” Sen nói một hồi, rồi liếc nhìn cậu. Cậu lườm lại nó, con Sen nhà cậu, nó vừa nhìn cái kiểu gì thế, ý là khinh cậu chứ gì? -“Mày láo thật!” -“Em láo cái gì?” -“Mày coi thường tao, mày nghĩ thằng Tuấn cõng được mày nhưng mày nghĩ tao không cõng được mày…” -“Không phải mà, em thề…” -“Thề thốt gì, thề cá trê chui ống, mày lên mau đi, đừng để tao cáu nữa!” Cậu đã dọa, nó đành phải lên. Có lẽ đại thiếu gia đã phải cố, cậu bước đi những bước nặng nhọc. Nhưng sự thực phũ phàng là, cậu chỉ nặng 18kg, còn nó nặng tới…25kg. Thế rồi, việc gì tới cũng phải tới. Cậu mệt quá, mà lòng tự ái của cậu thì cao, cậu loạng choạng, cậu lảo đảo…và rồi…cậu ngã phập một cái, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Hôm đó, cậu mất thêm hai cái răng hàm dưới nữa. Tổng cộng cậu mất tới bốn cái răng, trong vòng một ngày! Còn Sen, ngồi trên người cậu, một sợi tóc cũng không bị ảnh hưởng. Bà chủ gần như phát điên, cậu nhất quyết không khai, chỉ nói trèo cây khế. Sen thoát nạn an toàn. Tuy nhiên, các bác các chị “đồng nghiệp” của nó thì phải chịu một trận lôi đình. Mấy cây khế trong vườn cũng bị chặt hết. Khế xếp đầy nhà dưới, Sen ăn mấy ngày không hết, ăn tới phát sợ. Mấy bác trong nhà, cũng không ai ăn nổi, đành bàn bạc đen đi bán. Hôm sau, bác Súng bảo anh Sên mang khế ra chợ, anh Sên buộc hai cái sọt đằng sau xe đạp, sọt thứ nhất chất khế, sọt thứ hai chất…bé Sen. Sen được chở đi, thích lắm! Anh Sên dặn dò, anh ngồi bán khế, còn nó thì làm cò mồi. Nó rất dẻo mép nhé, đâm ra rất phù hợp với tính chất công việc. Nó nói y như lời anh dạy, đon đon đả đả. -“Các bác các chú các chị các cô ơi, vào mua khế cho em đi! Khế nhà em vừa thơm vừa ngọt, ăn vào đẹp da đẹp dáng, sức khỏe dồi dào. Vào mua đi, em bán rẻ cho…mua năm quả tặng một nha…xưa người ta ăn quả khế trả cục vàng, nay chỉ cần ăn quả khế và trả em một ngàn thôi…mọi người ơi…mọi người ơi…” Mọi người nghe lời rao phì cười, lại thấy con bé trắng trẻo bụ bẫm thì yêu lắm, tranh nhau mua. Sen tha hồ ngồi đếm tiền. Đang vui vui vẻ vẻ thì bỗng một chiếc xe ôtô đen sang trọng tiến tới. Từ trong xe, đại thiếu gia móm răng bước ra. -“SEN!” -“Dạ!” Sen giật bắn. -“Ai cho mày đi chơi!” -“Em có đi chơi đâu, em đi kiếm tiền cho nhà mình đấy!” -“Kiếm cái gì mà kiếm, đến lượt mày kiếm hả? Đi về!” Sen phụng phịu. -“Tý nữa em về, nha, nha, nha, đại thiếu gia nha!” -“Không được, về luôn cho tao!” -“Không thích mà! Đang vui!” -“Tao không nói nhiều!” Đại thiếu gia bắt đầu khó tính, Sen rơm rớm nước mắt. Anh Sên thấy vậy, thương quá, dù sao cũng bán được kha khá rồi, anh dọn hàng, dỗ dành Sen rồi bế nó ngồi vào một cái sọt. -“Nín đi rồi tý anh mua kẹo mút nhé, giờ đi về thôi!” Sen nghe vậy thấy vui vui, không khóc nữa, nó vẫy tay đại thiếu gia. -“Được, thế em về, chào cậu nhé!” Đại thiếu gia tức tím mặt mày, cậu quát -“Lên xe, ai bảo mày về bằng cách đấy? Xuống ngay!” Sen là Sen thích được ngồi sọt hơn là ngồi ôtô. Ngồi ôtô có gì hay chứ, toàn mùi điều hòa, cậu thì mặt cau mày có, ngồi sọt được anh Sên chở đi khắp nơi, anh Sên lại còn mua kẹo mút cho nó, kể chuyện cười cho nó…quả thật nó không thích xuống tý nào… -“Đừng mà…em không muốn…em thích đi với anh Sên!” -“Không muốn cũng phải xuống!” Cậu ra lệnh. -“Ứ ừ…” Sen chui đầu trốn sau anh Sên, lấy can đảm từ chối cậu. -“Con này mày láo nhỉ?” -“Ứ…” Mắt nó một bọng nước. Anh Sên đành quay sang dỗ cậu chủ. -“Cậu về trước đi, cái Sen đi với tôi cũng được…” Sen nghe thấy, hơi cười mỉm. Cậu lườm nó. -“Mày nhớ đấy Sen ạ!” Sen lấy hai tay che mặt, thấy xe cậu đi rồi, bĩu môi cười hì hì. ….. ….. Anh Sên cho Sen đi chơi khắp nơi, đi tít mù tắp. Có tiền bán khế, anh mua hẳn cho Sen một cái kẹp tóc, cho Sen ăn bánh cuốn thịt nướng. Sen quý anh Sên ơi là quý! -“Em chào anh ạ!” -“Sen!” -“Dạ!” -“Anh dặn làm gì?” Sen cười hì hì, nó chu mỏ chụt một phát vào tay rồi thổi phù phù cho anh. Cái này là hôn gió nhé, cũng là anh dạy nó, anh bảo, những cô bé ngoan đều phải làm thế. Sen làm, rất điệu, rất ngoan! -“Rồi, Sen vào nhà đi!” -“Em chào anh Sên ạ!” -“Anh chào Sen nhé!” Anh Sên đi, Sen vui vui nhảy chân sáo vào nhà, nhìn thấy cậu chủ đứng ngay giữa sân, mặt lạnh tanh. -“Em chào đại thiếu gia ạ!” Đại thiếu gia của cô chẳng thèm đáp lời, cậu quay lại, vẫy một cô bé gái, cũng cao bằng Sen, hình như còn xinh hơn Sen, mặc áo quần cũng đẹp hơn Sen. -“Mình đi thôi, tớ dẫn cậu đi chơi!” Đại thiếu gia nói, hai người đó cứ thế bước đi, coi Sen như là không khí!
Sen bảy tuổi một tháng. Đại thiếu gia bảy chủ cho Sen đi học cùng trường, cùng lớp với đại thiếu gia. Chưa có người hầu nào được đặc cách đãi ngộ tới như chị lớn lớn bảo với nó, chẳng qua bà cho mày đi học, là để mày bảo vệ cậu, không cho ai bắt nạt cậu thôi, đừng tưởng bở. Sen nghe vậy, mặc kệ chứ, bảo vệ cậu là nhiệm vụ cả đời của nó, đằng nào chả phải bảo vệ, được đi học là sướng giờ kính cẩn vào đại thiếu gia, mời cậu dậy ạ!"Đây có thể là một trong những công việc khó khăn nhất của nó, gọi cậu dậy, chưa bao giờ là cậu, mời cậu dậy ạ!"...-"Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!"...-"Thưa cậu..."-"Mày lắm lời quá đấy Sen ạ!"-"Cậu ơi sáng rồi ạ!"-"Sáng thì kệ sáng..."-"Cậu ơi phải đi học, sắp muộn rồi ạ..."-"Tao không đi!"-"Đại thiếu gia, em lạy cậu ạ, cậu không dậy bà chủ sẽ đánh em ạ..."-"Mày có tin tao đá mày ra ngoài sân không?"-"Xin cậu ạ..."Buổi sáng nào cũng như buổi sáng nào, chủ tớ nhì nhèo tới cả cùng, Sen đành phải dùng tới kế hiểm cuối thiếu gia, cậu không dậy thì em đi học với anh Tuấn vậy!"Anh Tuấn, học lớp ba. Anh họ của cậu chủ. Sen gọi cậu là đại thiếu gia, cô định gọi anh Tuấn là đại đại thiếu gia. Mà anh Tuấn dễ thương lắm, anh thích Sen gọi là anh thôi, anh chẳng bao giờ bắt nạt Sen như cậu chủ điều, cứ nghe tới tên anh Tuấn là cậu chủ như có gai trong mỗi chuyện đó mà ngày nào mày cũng nhắc thế hả Sen? Mày thích gì?"-"Dạ, em không dám!"-"Dám cái khỉ, mày thích thì mày đi ngay đi, biến ngay đi cho tao nhờ...đi mà đi với anh Tuấn của mày đi!"Sen biết điều, trả vờ lò dò bước ra khỏi đứng yên đấy!"Cậu hét dám đi nửa bước nữa xem!"Sen hơi mỉm cười, quay lại nịnh đâu dám, đâu dám, mời cậu dậy ạ!"Khi cậu uể oải vươn vai, Sen mừng rớt nước mắt; lấy khăn, từ tốn hầu cậu rửa mặt; lấy kem sẵn, hầu cậu đánh răng... kính cẩn bưng mâm, hầu cậu ăn cái đó đi..."-"Dạ, em no rồi ạ, cậu ăn đi cậu!"-"Tao không ăn được, tao không thích...Mày cãi à?"-"Dạ, em ăn ạ!"Sen lấm lét gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cái vị ngọt của thịt, sao mà tuyệt đến thế!Xong xuôi, chủ tớ cùng nhau đi học. Lái xe đưa họ tới cổng trường. Còn đoạn đường từ cổng trường vào lớp là hai đứa đi lẽo đẽo theo sau, xách đồ cho cậu!-"Sen, có mỗi việc đi theo tao mà mày cũng chậm như rùa là sao?"Sen vội vàng chạy lên trước, người cậu áo vải cao cấp, người nó áo quần lấm lem, biết điều nên tránh một đoạn xa xa...-"Tao là hủi à mà mày tránh xa thế?"-"Dạ...em ...em không dám ạ..."-"VÀO GẦN ĐÂY!"-"Dạ..."-"Đưa đây cho tao!"-"Đưa gì ạ?"-"Mày cầm cái gì thì đưa hết đây..."-"Nhưng...nhưng bà chủ dặn..."-"Dặn gì?"-"Dặn em phải xách đồ cho cậu, sợ cậu xách nặng!"Mắt cậu trừng lên, Sen đành ngậm ngùi đưa.........Vào được xếp ngồi cạnh cậu, là do bà chủ đã nói trước với cô giáo chủ được gia sư từ bé, tất nhiên cậu giỏi. Cậu biết hết mặt chữ, tập đọc thành thạo, tính toán cộng trừ cũng rất Sen học mãi vẫn mù tịt, không theo con này mày làm sai rồi!"-"Sao lại sai ạ?"-"15 cộng 29 mà mày viết bằng 32 hả?"-"Ơ, đúng đấy cậu ạ!"-"Đúng cái đầu nhà mày!"-"Em thề, em đếm hẳn bằng ngón tay đấy cậu ạ!"Cậu liếc nó, hình như con này không phải quái thai, nó chỉ có mười ngón tay chứ mấy?-"Em đếm mấy lần..."Sen cười hì cái khỉ, mày phải lấy hàng đơn vị cộng trước, sau đó tới hàng chục..."-"Cái gì mà hàng đơn vị hàng chục ạ? Cậu nói lại đi, em thấy khó hiểu quá!"-"Con ngu nhà mày!"Cậu là cậu mắng thế thôi, nhưng cậu vẫn giảng cho Sen hiểu. Ngồi mà thán phục vô thiếu gia nha, từ hôm nay, không những cậu là cậu chủ của cô, mà là còn thần tượng của cô!
cậu chủ ơi em lạy cậu